Jade Land - Vùng đất ngọc bí ẩn (Phần 2)

Jade Land – Vùng đất ngọc bí ẩn (Phần 2)

Hành trình đi đến vùng đất ngọc, quá trình khai thác ngọc, câu hỏi về thuế, những điều bí ẩn…đang dần được hé lộ hãy cùng Jade House Việt Nam (www.jadehousevn.com) khám phá Jade Land các bạn nhé.

Thuế phí đối với ngọc

Jade Land – Vùng đất ngọc bí ẩn phần 1 các bạn đã cùng Jade House Việt Nam khám phá những điều thú vị giờ đây hãy cũng Jade House khám phá phần 2 của hành trình tìm về vùng đất Jade Land đầy bí ẩn này nhé.

Nguồn khai thác ngọc đem lại lợi nhuận rất lớn nên không thể tránh khỏi việc chính phủ yêu cầu nộp thuế phí đối với mặt hàng giá trị này. Giá trị thuế được tính trên từng tảng đá theo mức định giá hiện hành. Thuế được trả tại Hpakan, sau khi được đánh giá bởi một ủy ban do chính phủ chỉ định. Tiền thuế chiếm 10% giá trị vật phẩm, nhưng vì nhiều người trong ủy ban thẩm định là thương nhân nên mức thuế có thể tính cao hơn.

Một tảng đá thô không trả thuế trước khi ra khỏi đất nước bị coi là vi phạm pháp luật. Tuy nhiên vấn đề này thường xuyên xảy ra, những tảng đá được xẻ nhỏ ra mà không phải chịu bất cứ loại thuế phí nào rất phổ biến. Trong tình hình hiện tại, chính phủ thắt chặt các thuế phí nên hầu hết các loại đá thô đều đã được tính thuế đầy đủ.

Đường đến Jade Land – Vùng đất ngọc

Benitoite –Viên đá quý bí ấn

Tìm hiểu về Bloodstone

Hành trình khai thác ngọc

Mỏ Maw-sisa nằm trên đường di chuyển đến Lonkin, đây là một trong số những mỏ ngọc đang hoạt động và thú vị nhất ở vùng Hpakan.

Mỏ Maw-sisa là mỏ cũ với chất lượng ngọc tinh túy, được khai thác từ các trầm tích phù sa trong lưu vực sông Uru. Lưu vực này sâu tới 304.8 m và hiện tại việc khai thác diễn ra rất mạnh mẽ; có lẽ trữ lượng ngọc tại đây đủ trong một vài thế kỷ. Khi khai thác tại mỏ, mỗi diện tích khai thác chỉ rộng 4.57 m, các khu vực khai thác cách nhau một bức tường đất mỏng. Từ trên cao nhìn xuống khu mỏ, ta có thể hình dung ra những bậc thang đất đá giống như một khu khai quật đồ cổ. Những con người nhỏ bé, cần mẫm lật tìm từng phiến đá, xới từng tấc đất để tìm cho bằng được viên đá thiên đường giúp họ có một cuộ sống sung túc, giàu có hơn.

Tại mỏ Maw-sisa, các thợ lặn đang đào một lớp đất hàm này. màu đen, tiếng địa phương gọi là lớp hàm . Những người giàu kinh nghiệm cho rằng ngọc được tìm thấy nhiều nhất trong lớp. Để bắt đầu khai thác, phải loại bỏ lớp đất đá thịt ở phía trên, theo tiếng địa phương gọi là “taung moo kyen” (nghĩa đen là ‘loại bỏ nắp đầu’). Vì lớp đất đá này cũng thuộc lớp trầm tích trong lưu vực sông Uru nên cũng có thể chứa ngọc, vì vậy thọ mỏ không bỏ xót bất cứ thứ gì đáng giá. Các thợ lặn ngâm mình dưới dòng dưới sâu tới 15.24 m trong hàng giờ liên tục. Không phải ai cũng có điều kiện họ sẽ trang bị những thiết bị lặn hiện đại đảm bảo sự an toàn trong quá trình làm việc; thậm chí một số người sử dụng thiết bị rất thô sơ, chỉ đơn giản là một cái mặt nạ thở để lặn xuống sông. Chính vì vậy, các vụ thiệt mạng do đuối nước trong quá trình khai thác ngọc xảy ra khá thường xuyên. Nhưng vì nguồn lợi quá to lớn từ những viên ngọc này, họ có thể bất chất cả tính mạng để lấy một vài phút đổi đời. Cái giá phải trả cho nghề lặn sông tìm ngọc vô cùng nghiệt ngã.

Không phải lúc nào lặn xuống sông, đào bới hàng giờ liền là có thể tìm thấy ngọc. Việc này giống như mò kim đáy bể, họ chỉ có thể trông đợi vào vận may của mình. Khi vận may đến họ có thể tìm thấy 20 – 25 mảnh ngọc trong một ngày; tuy nhiên có những người kém may mắn hơn thì khoảng thời gian làm việc của họ kéo dài hàng giờ, hàng ngày hoặc vận may không bao giờ mỉm cười với họ. Tảng đá lớn nhất được tìm thấy có khồi lượng lên đến 200300300kg, chúng to như một ngôi nhà và vô cùng giá trị, hầu hết số lượng đá sông tìm thấy đều có khối lượng dưới 1 kg.

mạc dù Miến Điện đưa ra một số luật địa phương nhưng những người nghiệm ma túy và nghiện rượu không thấy giảm. Một số điều luật đó như sau:

1.Không hút thuốc trong khi đi bộ (để ngăn ngừa hỏa hoạn, thường thấy trong khu vực).

2.Không tiêu thụ rượu hoặc ma túy.

3.Tôn trọng các nền văn hóa khác (người thuộc nhiều nhóm dân tộc sống trong khu vực).

Khai thác ngọc

Người ta nói khi tìm thấy một con đê ngọc thô họ sẽ trở thành một triệu phú ngay lập tức. Bởi vì con đê này là nguồn cung cấp ngọc chính và lớn nhất. Không ngoa kh nói rằng tìm thấy đê tức là tìm thấy đường lên thiên đàng.

Trong khu vực Hpakan, một số lượng lớn jadeite đã được tìm thấy, trong đó sản lượng lớ nhất và nổi tiếng nhất được cho là khai thác tại Tawmaw. Trước đây, các thợ mỏ đã sử dụng lửa và nước để phá vỡ các mảnh ngọc. Ngày nay, khi công nghệ hiện đại, họ ít dùng thuốc nổ hơn và thay vào đó là những mũi khoan lớn dài đến gần 3 m. Ngoài mỏ Masamaw nổi tiếng, còn có một mỏ đang khai thác thuộc sở hữu của nhóm Kachin là mỏ NDA.

Trong hơn 200 năm, con người đã lùng sục bên bờ sông Uru để tìm ngọc. Sự khai thác thư

ờng xuyên và ngày càng mỏ rộng khiến một vùng rộng lớn bên bờ sông Uru thay đổi rõ rệt. Hàng thế kỷ lao động đã chất đống các ngân hàng cao.

Ngọc không phải là kho báu duy nhất mang lại bởi dòng sông. Nhiều hoạt động khai thác vàng, ngọc hay đá quý thông thường khác diễn ra ở trên các thung lũng, sườn đồi với chất lượng rất cạnh tranh.

Mỏ ruby Nanyazeik

Ngọc không phải là đá quý duy nhất được tìm thấy trong những ngọn đồi. Các mỏ hổ phách Miến Điện nổi tiếng được đặt tại thung lũng Hukawng, cách khoảng 60 dặm về phía bắc của Hpakan, trong khi ruby và spinen đang có ít Nanyazeik, tìm thấy ở Kamaing trong vài dặm nằm trên đường Mogaung-Hpakan. Ngoài ra, còn có một số thông tin rằng ruby có chất lượng giống ở mỏ Mogok cũng được khai thác tại mỏ này, tuy nhiên hiện tại chưa có thông báo chính thức. Ở Mogaung, có trường hợp tìm thấy viên ruby cấp thấp được mài tròn với khối lượng 0,5 kg, họ cho rằng viên ruby này có nguồn gốc từ Nanya.

Khai thác tàu ngầm

Đến mùa nước cao, đặc biệt là tại Mamon, đàn ông đổ xô lặn tìm ngọc với mục đích đổi đời. Thiết bị lặn của họ là một máy bơm không khí thô, gần giống với máy bơm tay ba xe đạp. Trong khi những người ở trên cạn làm việc mạnh mẽ với máy bơm, thợ lặn nhảy xuống nước và tìm kiếm ngọc bằng ống nhựa giữa răng, trong khi hy vọng và cầu nguyện thần may mắm mỉm cười với họ dù chỉ một lần.

Đường đến Mandalay

Cho đến gần đây, cách duy nhất có thể đến Hpakan là sử dụng  xe từ Mogaung hoặc một chiếc xe jeep của quân đội Miến Điện. Mặc dù cuộc chiến giữa quân đội Miến Điện và KIA giờ đã kết thúc, nhưng cuộc đấu tranh mới vẫn tiếp diễn, lđây là cuộc chiến chống lại thiên nhiên. Để rời khỏi mở ngọc bích, bạn chỉ có thể xuất phát theo con đường Hpakan – Mogaung; tuy nhiên hành trình vượt qua tuyến đường này vô cùng khắc nghiệt. Mọi phương tiện đều bị mắc kẹt dưới đầm lầy Lonkin, con người buộc phải di chuyển bằng đường bộ với lượng hàng hóa khổng lồ trên vai. Hành trình này kéo dài ít nhất 7 ngày hoặc có thể hơn tùy thuộc vào tình hình thời tiết và địa hỉnh.

Mouung

Xem xét số lượng lớn ngọc được khai thác ở khu vực Hpakan và những khó khăn to lớn liên quan đến việc vận chuyển của nó, thật đáng ngạc nhiên là dường như rất ít bị cắt tại chỗ. Nhưng đây là trường hợp. Khác với một khu chợ ngay bên ngoài Lonkin, chúng tôi không thấy khu vực Hpakan nào bị cắt. Thay vào đó, hầu hết ngọc được kéo ra để cắt ở nơi khác.

Mandalay cho đến nay là trung tâm thương mại và cắt ngọc lớn nhất ở Miến Điện, nhưng cũng có một chợ ngọc ở Mogaung. Buổi sáng chúng tôi đến thăm, khoảng 200 người đã tham gia vào việc cắt và buôn bán ngọc. Ngoài jadeite, vật liệu đá quý trang trí khác thường, maw ngồi ngồi , cũng được cung cấp. Một thành viên trong nhóm của chúng tôi (TO) đã mua một tảng đá maw ngồi ngồi nặng hơn 30kg.

Chặng cuối cùng của con đường màu xanh

Một ngọn đồi ngay phía trên Sate Mu nhìn xuống một trong những địa điểm khai thác xa nhất và không thể tiếp cận trên bề mặt trái đất. Trên ngọn đồi này có một cây thánh giá 30 feet, biểu tượng cho đức tin Kitô giáo chủ yếu của Kachins. Nhưng đây không phải là cây thánh giá thông thường. Màu sắc của Jade Land là màu xanh lá cây và màu của cây thập tự này cũng là màu xanh lục – xanh lục giống như rừng rậm trên những ngọn đồi bao quanh – màu xanh lá cây giống như hòn đá bí ẩn đã đưa chúng ta đến đây – màu xanh lá cây từ hàng trăm tấm ngọc bích phủ trên bề mặt của nó.

Trong thung lũng bên dưới, những con kiến giống như lao động dưới sông, tìm kiếm, tìm kiếm, hy vọng tìm thấy một hòn đá đặc biệt, tảng đá xanh đó sẽ mang lại cho chúng một lát trời ngay trên trái đất.

Một số người có thể thấy cuộc tìm kiếm này và, thực sự, cây thánh giá này, như một tháp của con khỉ đầu chó, một biểu tượng cho sự tìm kiếm vô ích của con người về sự giàu có vật chất. Nhưng nó không quan trọng đối với những người tìm kiếm đá xanh. Thực tế là viên đá xanh tồn tại – không có nhà thuyết giáo hay sách thánh nào, có thể là Phật giáo, Ấn Độ giáo, Hồi giáo, Đạo hay Kitô giáo, có thể thay đổi điều đó.

Là đá xanh, như người Trung Quốc khẳng định, là một cây cầu lên thiên đường? Mặc dù chúng tôi đã vạch ra đường màu xanh lá cây đến điểm cuối của nó, cho đến tận đỉnh của nó, chúng tôi vẫn không thể đưa ra câu trả lời. Nhưng có một điều chắc chắn: miễn là nhu cầu về ngọc vẫn tồn tại, con người sẽ tiếp tục đi theo đường màu xanh lá cây. Và dòng đó sẽ tiếp tục dẫn thẳng đến Hpakan-vùng đất ngọc bí ẩn Jade Land.

(Dunji, Sưu tầm và biên soạn)