Đứa bé bị thương

Đứa bé bị thương

Đứa bé bị thương

Trong chúng ta ai cũng mang trong mình một đứa bé bị thương. Nhưng vì chúng ta quá bận rộn, không có thì giờ để trở về chăm sóc đứa bé bị thương ấy trong ta và giúp cho đứa bé ấy được trị liệu và chuyển hóa.

Đứa bé bị thương - Jade House Việt Nam
Đứa bé bị thương – Jade House Việt Nam

Khi còn là một đứa bé, ta đã bị thương tích quá sâu nặng, ta mất hết niềm tin nơi con người và nơi chính ta, do đó ta càng khó tiếp nhận tình thương nơi người khác.

Trong đời sống hàng ngày hãy sắp xếp thời gian một cách khéo léo để có thì giờ trở về với chính mình và chăm sóc đứa bé bị thương trong họ. Đây là sự tu tập hết sức quan trọng và hữu ích. Nhiều người trong chúng ta biết rằng trong mình có một đứa bé bị thương, nhưng người nào cũng rất sợ trở về đối diện với đứa bé bị thương ấy.

Khi còn là một đứa bé, tôi được dạy những điều cần biết về tình dục cùng bạo lực và đã bị lạm dụng một cách sai trái. Khoảng thời gian đó kéo dài trong bao lâu, nó diễn ra như thế nào, có lúc in sâu vào tâm trí, đôi khi lại trở nên mờ nhạt. Tuy nhiên, nỗi khổ lớn lao này là sự câm lặng, khó có thể lên tiếng. Tới mười tám tuổi tôi đã tự tử và đã được cứu. Trong thời gia đó, tôi đã ở trong tình trạng bất an, sợ hãi, có xu hướng ghét bỏ bản thân. Để trị liệu vết thương này, khi nhận thức còn non nớt, vụng dại, tôi học cách lãng quên, tập trung vào những thứ mục tiêu. Cách này chỉ hiệu quả trong một thời gian, đến thời điểm nhận thức đã trưởng thành, những chuỗi sự kiện liên quan về tình dục luôn xuất hiện và tôi phải đối mặt, phán kháng hoặc chấp nhận nó. Cuối cùng tôi mất hết niềm tin nơi con người và đời sống. Nỗi đau nỗi khổ ấy trấn ngự trong suốt gần ba mươi năm. Trái tim đã khép kín và rất khó có thể chấp nhận và tiếp nhận tình thương trong cuộc sống. Có chăng, đó chỉ là sự thay thế, sự chắp vá tạm bợ trong một thời điểm nào đó. Làm thế nào để thiết lập lại đức tin nơi con người?

Đứa bé bị thương - Jade House Việt Nam
Đứa bé bị thương – Jade House Việt Nam

Khối sầu khổ trong ta quá lớn, nó bao trùm hết tâm tư, vì vậy ta chỉ muốn trốn chạy bằng cách tiêu thụ không biết mỏi mệt, ta đắm chìm trong các cuộc chơi quên đời hoặc lao mình trong sự bận rộn của học tập hay kinh doanh hay đọc sách, xem phim ảnh và chuyện trò.. để quên đi nỗi khổ trong ta. Có chút thời gian rảnh rỗi, ta cũng không muốn trở với chính ta và nhanh chóng lấp đầy bằng mọi thứ ta có thể nghĩ đến. Vì trở về với nội tâm thì phải đối diện với nỗi khổ niềm đau, ta cảm thấy không dễ chịu.

Tuy nhiên với sự tu tập chánh niệm này, ta được khuyên nhủ là nên trở về với ngôi nhà của chính mình để chăm sóc đứa bé bị thương trong ta, dẫu biết rằng đây là một việc khó làm. Ta cần sự hướng dẫn để khi tu tập, ta không bị những niềm đau, nỗi khổ trấn ngự và lôi kéo. Ta phải tu tập chế tác năng lượng chánh niệm trong khi đi, đứng, nằm, ngồi, thở, làm việc để có đủ chất liệu vững chãi và thảnh thơi để đối diện với niềm đau, nổi khổ trong ta. Khi năng lượng chánh niệm trong ta hùng hậu rồi, ta có thể trở về ôm ấp đứa bé bị thương trong ta mà không bị nỗi khổ lôi kéo, khống chế.

Có lẽ trong thời gian đầu, cuộc trở về của ta cần có sự hỗ trợ của một hoặc hai người bạn tu đã từng tu tập thành công, có sự vững chãi, thảnh thơi ngồi bên cạnh ta, chuyền cho ta năng lượng chánh niệm của họ. Khi có một người bạn tu như thế ngồi bên cạnh và nắm tay ta, ta có thể kết hợp năng lượng chánh niệm của ta với năng lượng chánh niệm của người đó để ôm ấp và chăm sóc đứa bé bị thương trong ta.

Phương pháp tu tập này giúp ta trở về để nhận diện, ôm ấp và nói chuyện với đứa bé bị thương của mình với năng lượng chánh niệm. khi thở, khi ăn, khi đi, khi ngồi hãy nói chuyện với đứa bé bị thương đó như thế này: “Em bé dễ thương ơi, tôi luôn ở bên cạnh em. Vì quá bận bộn mà tôi đã bỏ bê em. Tôi thật là tệ. Bây giờ tôi đã học được cách trở về để chăm sóc em. Tôi hứa từ nay về sau, tôi sẽ không bỏ bê em nữa, sẽ chăm sóc em đàng hoàng.”

Có nhiều cách nói và nói chuyện như thế nào để trở nên thân thiết với chính đứa bé của ta. Điều quan trọng là phải thường xuyên nói chuyện với đứa bé bị thương trong ta. Chỉ có cách tu tập đó mới đem lại sự trị liệu và chuyển hóa mà thôi. Lâu nay ta đã bỏ rơi đứa bé trong nỗi đau khổ, cô đơn. Phải lập tức trở về để tu tập thiết lập lại truyền thông với đứa bé bị thương đó. Hãy ôm lấy đứa bé vào lòng với tất cả sự trìu mến, chấp nhận, thương yêu và hứa với đứa bé là từ nay về sau sẽ không bao giờ phụ bạc, bỏ rơi nó nữa.

Tuy nhiên, để thành công dễ dàng, ta cần phải nương tựa vào một thân hữu có năng lượng chánh niệm cao để cùng tu tập nghiêm chỉnh. Nếu là người mới tu tập, lại tu tập một mình, không có sự hỗ trợ, dìu dắt, khuyên bảo thì sự tu tập sẽ khó khăn gấp trăm lần. Tốt hơn cả là tìm về nơi thanh tịnh, an nhiên với các vị Tăng thân.

Có lẽ đứa bé bị thương của ta là sự tiếp nối của nhiều thế hệ trong quá khứ. Có thể ông bà, cha mẹ của ta đã có những vấn đề tương tự; chính họ cũng đã có một đứa bé bị thương trong lòng, nhưng vì họ đã không biết cách chăm sóc và chuyển hóa đứa bé bị thương ấy nên họ đã truyền đứa bé ấy lại cho ta. Vì vậy sự tu tập của ta là để chấm dứt vòng luân hồi không lành mạnh này.

Nếu ta trị liệu và chuyển hóa được đứa bé bị thương trong ta, thì ta sẽ giải phóng được cho chính ta và cho ông bà cha mẹ của ta, ta tha thứ được người đã lạm dụng ta, đã làm cho ta điêu đứng, sầu khổ và tuyệt vọng. Ta biết rằng người ấy cũng chỉ là nạn nhân của sự trao truyền và tưới tẩm của tổ tiên và của xã hội. Người đó đã không may mắn gặp được chánh pháp và sự hướng dẫn tu tập từ những người bạn hiền có hiểu biết, có thương yêu để chuyển hóa như ta.

Nếu ta biết chế tác năng lượng chánh niệm, hiểu biết và thương yêu để ôm ấp đứa bé bị thương trong ta thì ta bớt khổ rất nhiều. Người ta khổ là vì trong lòng họ thiếu chất liệu hiểu biết và thương yêu. Khi ta chế tác được năng lượng chánh niệm và chánh định thì năng lượng của tuệ giác và từ bị tự nhiên có mặt. Bởi vì trong niệm có định và trong định có tuệ. Khi có niệm, có định và có tuệ giác rồi, thì ta sẽ cho phép ta được thương, được chăm sóc. Trước đó, ta nghi ngờ tất cả. Nhưng bây giờ với năng lượng hiểu biết và thương yêu đã chế tác ra được, ta bắt đầu thiết lập lại sự truyền thông và liên hệ giữa ta với người thân và với nhiều người khác.

(Dunji, Sưu tầm và biên soạn)

Digiprove sealCopyright secured by Digiprove © 2019 Tran  Minh